0

Các dạng Vong Nhập và Câu chuyện về Vong Nhập

Vong người chết có thể nhập vào người sống theo nhiều cách khác nhau. Dưới đây sẽ xét đến một số dạng cụ thể.

Nhập vong chủ động
Người nhập biết trước danh tính của vong nắm quyền điều khiển mình và thời điểm vong bắt đầu hoạt động. Thường trong những trường hợp như vậy, người-vong có thể hành xử như một người bình thường (nói, cười, khóc, buồn bã, hút thuốc, ăn uống, đi xe máy…). Tuy nhiên, có một số biểu hiện bề ngoài (giọng nói, cử chỉ, thói quen ăn uống, hút thuốc…) gần giống với những gì mà kiếp trần của vong thể hiện. Thời điểm kết thúc nhập là do vong quyết định.
Nhập vong thụ động
Người nhập không biết chắc chắn danh tính của vong nắm quyền điều khiển mình và thời điểm vong bắt đầu hoạt động. Có nhiều người bị vong nhập vào và tách ra bất ngờ.
Nhập vong qua trung gian
Dạng nhập vong này còn được gọi là “áp vong”. Trong trường hợp áp vong, một người nào đó có khả năng ngoại cảm có thể đặt tay lên đầu người nhập để vong người chết hoạt động. Dĩ nhiên là khi đó người nhập ngồi yên một chỗ.
Một số mẩu chuyện nhập vong Có vô số trường hợp vong người chết nhập vào người sống đã xảy ra ở nhiều nơi tại Việt Nam cũng như tại các nước khác. Dưới đây là một số mẩu chuyện nhập vong đã được đăng tải trên sách, báo hoặc chúng tôi đã chứng kiến:
Vong là thầy chữa – Vong là một liệt sĩ hy sinh ở độ tuổi 40:
Hiện nay vong đang học nghề thuốc tại Trung Quốc. Người nhập có tuổi đời ngoài 30. Mỗi khi cần gọi vong về, trước tiên người nhập vận bộ đồ nhà binh, rồi thắp hương và cầu khấn theo một thủ tục nhất định. Người-vong tự xưng là “ông”, còn bản thân người nhập chỉ xưng “cháu” với người lớn tuổi. Người-vong có thể đi xe máy, cùng ngồi ăn cơm với mọi người và cụng ly. Nhưng thức ăn cho “ông” phải là thịt kho Tàu!

Chúng tôi biết một trường hợp người-vong chữa cho một trung tá quân đội (có tên là Th). Lần đó Th đi ăn giỗ vào buổi tối, không biết do đâu mà sáng hôm sau Th bị méo mồm, vẹo cổ, cả ăn uống và nói đều khó. Th được đưa đến Bệnh viện 103 để khám và điều trị, nhưng sau nhiều tuần vẫn không có kết quả. Người nhà đi xem bói được phán rằng, hôm đi ăn giỗ về Th đã tiểu tiện lên phần đất nhà chùa nên đã bị Thần linh bắn tên trừng phạt (nhà Th ở cạnh chùa). Nếu Th đồng ý thì người nhà sẽ nhờ “ông” nói trên cứu giúp.

Nhưng Th kiên quyết từ chối vì anh ta đang là giảng viên triết học. Sau một thời gian thuyết phục khó khăn bằng cách cho Th đọc nhiều tư liệu về tâm linh, cuối cùng Th đồng ý cho “ông” chữa. Th được đưa về nhà, còn “ông” tự đi xe máy đến, bảo Th nằm thẳng tay chân, rồi “ông” làm động tác gỡ mấy mũi tên năng lượng từ người Th ra. Ngay sau đó, Th khỏi bệnh và tiếp tục công tác bình thường. Hiện nay Th đã là đại tá!

Vong bác ruột nhập vào cháu gái để chỉ mộ mình – Người bác tên là Nguyễn Văn Tự, quê ở xã Thạch Đỉnh, huyện Thạch Hà – Hà Tĩnh, hy sinh ở chiến trường phía Nam. Cháu gái tên là Nguyễn Thị Hằng, con của anh Phùng là em ruột ông Tự; sự kiện xảy ra vào năm 1996 khi cháu Hằng mới 12 tuổi. Tóm tắt câu chuyện như sau.
Vào một buổi tối, khi ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh thì một người em ruột tên là Cử gặp ông Tự hiện về nói một cách rành rọt:
- Anh hy sinh ở đồi 405 tại Vĩnh Linh. Hãy mau vào đón anh về!
Dù đang công tác tại thành phố Vinh, anh Cử tức tốc về nhà bàn với mọi người trong gia đình đi tìm kiếm hài cốt anh trai. Hôm lên đường, bé Hằng cũng năn nỉ xin đi theo.
Khi đến cơ quan Thị đội Vĩnh Linh, không ai ngờ là vẫn còn lưu giữ tấm bản đồ quân sự cũ nát có ghi ngọn đồi 405 ở cách xa khoảng 70km.
Sau mấy ngày hành trình vất vả trên đường đồi dốc, hoang vu vắng vẻ, ước tính còn vài cây số nữa mới tới đồi 405, mọi người đang định dừng chân để ăn uống và nghỉ tạm qua đêm. Bỗng dưng “bé Hằng” vừa chạy vừa réo gọi với giọng rất lạ:
- Các em ơi! Hãy mau theo anh!
Đó là giọng nói không phải của bé gái 12 tuổi, nó đã làm cho bố cháu và 2 người em hết sức kinh hoàng và lập tức chạy theo. Khi đó gần tối, “bé Hằng” chạy khá nhanh nên cả ba người lớn đều thở hổn hển. “Bé Hằng” lại nói tiếp:
- Không thể chậm được các em ạ. Hãy nhanh chân lên! Anh sẽ hướng dẫn cụ thể. Các em phải bốc hót xong ngay đêm nay!
Tới một ngọn đồi cao, nơi có ba ngôi mộ trơ đất sỏi, “bé Hằng” chỉ vào ngôi mộ ở giữa:
- Đây là chỗ nằm của anh! Các em đào nhanh tay lên!
Sau một hồi đào bới không sâu lắm, “bé Hằng” lại hối hả nói:
- Đã tới xương cốt rồi, các em nhặt mau đi!
- Nhưng mà sao ít thế… anh?
“Bé Hằng” lại lên tiếng đầy vẻ xót xa:
- Anh chết vì bom đạn, xương không còn được là bao! Thôi, các em gói lại, rồi ra về kẻo trời đã tối!
Trên đường trở về thị trấn Vĩnh Linh, “bé Hằng” vẫn tiếp tục câu chuyện với ba người lớn về một thời quá khứ đã qua mà chỉ mấy anh em ruột với nhau mới hiểu hết. Sau khi vong xuất, bé Hằng nói là không hề biết mình đã chạy đi như thế nào và nói những gì.
Trong buổi đón nhận di hài của liệt sĩ Nguyễn Văn Tự tại quê nhà có đầy đủ họ tộc, làng xóm và đại diện chính quyền. Khi mọi người đang bàn bạc việc tổ chức lễ đưa di hài liệt sĩ ra nghĩa trang, đột nhiên “bé Hằng” đứng bật dậy, vẫn giọng nói rất lạ, lẫn trong tiếng khóc:
- Bây giờ con xin mời mẹ cùng các em ngồi lại quanh đây, con xin có lời thưa. Đáng lẽ con được trở về lâu rồi…
Nói đến đây, “bé Hằng” cầm tay anh Phùng (là cha) mà than thở rằng:
- Lúc anh lên đường, em mới có 6-7 tuổi, em níu áo anh và đòi khi về anh mua cho kẹo, chắc em còn nhớ?
Anh Phùng xúc động thưa lại:
- Thôi, anh đừng khóc nữa! Bây giờ anh đã về đây là cả nhà, cả họ đều mừng. Duy chỉ có một điều anh cho phép em hỏi: anh mất vào ngày tháng nào để cả nhà làm giỗ?
- Anh mất vào hồi 9 giờ sáng ngày 9 tháng 2 năm 1966. À mà từ nãy đến giờ… mau cho gặp Minh, người vợ ngày ấy của anh…
Bà Minh là vợ ông Tự trước đây. Sau khi chồng lên đường ra mặt trận, bà đã sinh một đứa con đặt tên là Quý, nhưng không nuôi được. Người vợ ấy ở vậy thờ chồng, bấy giờ đã ở tuổi 55. “Bé Hằng” bước tới nắm tay bà Minh trước sự chứng kiến của mọi người và nói:
- Những ngày tháng trong quân ngũ anh đã viết rất nhiều thư cho em. Em có nhận được không?
- Dạ có!
- Thế em còn thuộc bài thơ anh gửi vào dịp Tết năm 1965?
- Dạ, đã mấy chục năm rồi, đêm cũng như ngày, em chỉ dành thời gian để nhớ tới anh thôi!
- Vậy thì em thương yêu, hãy cho anh được đọc lại:
Đêm giao thừa
Đón xuân trên trận địa
Anh gửi lại tình thương
Chút tình ở chốn tiền phương
Chẳng có gì cho em
Mặn mà tình nghĩa truân chuyên
Mong em giữ trọn lời nguyền trăm năm…
Đọc xong, “bé Hằng” khóc nghẹn. Bà Minh cũng nức nở nhiều. Cuối cùng, “bé Hằng” có lời nhận xét:
- Bấy lâu trong gia đình nhà ta các chị em dâu thường có mâu thuẫn, lời to tiếng nhỏ cãi cọ nhau. Nếu các em có thương mẹ và anh, nghĩ đến hạnh phúc lâu dài thì nên đóng cửa bảo nhau…
Nói xong, bé Hằng lặng người một hồi lâu, rồi trở lại trạng thái như người vừa qua một giấc ngủ triền miên…”

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 8.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Các dạng Vong Nhập và Câu chuyện về Vong Nhập, 8.0 out of 10 based on 2 ratings

Từ khóa tìm kiếm:

  • Chuyen vong linh
  • vong nhập
  • bi vong nhap
  • cac cau chuyen ve tam linh
Chuyên mục: Tâm linh Tags: 

Chia sẻ Bí Ẩn này

Đăng ký nhận tin mới